Hoàng Gia Anh

CÕI THƠ TRONG SÓNG GIÓ CUỘC ĐỜI

Home Thơ Hoàng Gia Anh BIỂN MỘNG SÔNG MƠ

BIỂN MỘNG SÔNG MƠ

Email In PDF.

alt
Ta muốn quên mối tình thơ khờ khạo

Ta muốn quên quên thật nhiều

Sao lòng ta mãi còn yêu !!

Đôi mắt em linh hồn của biển

Biển nhìn ta sao biển hững hờ

Hôm nay mưa gió đêm về chợt lạnh

Lạnh nào bằng cơn lạnh mỗi đêm mơ

Lời yêu em sao ta còn bỡ ngỡ

Dể sầu vương năm tháng mãi mong chờ

Em dối ta sai hẹn hò gặp gỡ

Một lần buồn buồn mãi không dám mơ

Đôi mắt em linh hồn của biển

Biển nhìn ta sao biển hững hờ

Đôi môi em là sông hồ mở ngõ

Xây tường yêu ta chép mộng vào thơ

Đêm nay mưa gió từ đâu về lạnh

Lạnh nào bằng cơn lạnh nhớ bơ vơ

Mỗi vầng thơ từ đáy lòng tha thiết

Ta yêu nàng ta yêu nàng

Trên Biển Mộng Sông Mơ.

                        LỜI TÁC GIẢ

Hương Giang em yêu dấu !

Thời gian xa nhau gần một tháng rồi, không nói chuyện với em ! sao nhớ em chia lạ. Em yêu dấu, đã nhiều lần anh cầm phone lên định gọi em, trong lòng anh như có một cảm giác hân hoan dạc dào thương nhớ ! Nhưng cuối cùng, anh không chịu thực hiện xong cú điện thoại gọi cho em. Có phải anh muốn giữ mãi cái cảm giác hồi hộp nhớ nhớ thương thương để đó chiều sâu con tim anh yêu em đến một mức nào. Em yêu dấu ! đã sắp đến ngày lễ tình yêu, nơi đây giữa biển trời bao la bát ngát anh biết tìm đâu ra đóa hoa hồng tươi thắm để thương tặng về em !

Cuối cùng anh cũng không còn đường nào lựa chọn được, ngoài việc ngồi viết bài « Biển Mộng Sông Mơ » thay đóa hoa hồng trên biển mặn ngày về gởi tặng em yêu

Hương giang em ! anh vẫn biết rằng, trong ngày lễ tình yêu, em sẽ đón nhận được những bó hoa tươi thắm, tạo cho em khoảnh khắc yêu đời, nhưng rồi khoảnh khắc đó sẽ qua mau khi bông hoa kia héo tàn theo định luật thời gian !

Đặc biệt, chỉ có đóa hoa hồng trên biển mặn «  Biển mộng sông mơ » mãi mãi là đóa hoa tình ca muôn thuở, một loài hoa biết trăn trở ngày nhớ đêm mong, một hoa hồng tình yêu trôi trên bến nước hương giang, buổi chiều quê hương thơ mộng.

Em yêu ! nhỡ có một ngày nào đó, bài tình ca biển mộng sông mơ không héo tàn theo thời gian chồng chất, ngược lại héo tàn khi lòng người đổi trắng thay đen. Nếu là vậy, đó cũng là chuyện nhân tình sớm mưa chiều nắng, đạo lý làm người bây giờ đã chạy theo sự tiến hóa của nhân loại, ở trong một thế giới văn minh, con người trên toàn cầu hoàn toàn thay đổi, thì chúng ta có buồn cũng thôi em ! Khi con tàu về bến cũ, anh sẽ gởi bài thơ Biển Mộng Sông Mơ, thay đóa hoa hồng trên biễn mặt, tặng em trong ngày lễ tình yêu. Và sau đó anh sẽ  cô nhạc sĩ Nguyễn Thị Cẩm Nhung , phổ bài thơ này thành nhạc khúc tình yêu !

Để ghi dấu lại một chuyện tình thầm thương trộm nhớ, của một chàng thi nhân đa tình lãng mạn, thầm yêu một người con gái trên dòng sông nước Hương Giang, một chiều hai người đã đến với nhau, bằng mối tình yêu mến văn chương. Nhưng tình yêu của chàng không dừng lại đó, chàng còn phiêu lưu xa hơn nữa, đã trải hết lòng mình trê bài biển mộng sông mơ !

Hương Giang anh yêu em !!!

Nhận xét
Nhận xét mới Search
+/-
Viết nhận xét
Tên của bạn:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
=)=D=(XD:dizzy:T_T:blush:^_^=_=-_-:pout::angry:
=Oo_O:snicker::eyebrow::sigh::sick::whisper::whistle::nuu::gah::flame::cool:
:shy::kawaii::notfunny::snooty::uhh:X_XXB:talkbiz::grr::onoes::psychotic::scared:
:evil::nomnom::zombie::want::drunk::love::meow::music:
 
Hãy nhập mã xác nhận
CCCCCCCCCCCCNNNNNNNNNNNNN  - CẢM NHẬN "CHÚT TÌNH" TRONG THƠ HOÀNG GIA ANH |2012-02-19 22:59:57
“CHÚT TÌNH” TRONG THƠ HOÀNG GIA ANH
“Nửa đêm nghe tiếng mẹ gọi thầm
Giật mình dòng lệ chảy tuông rơi
Theo dòng đời con đau lòng lắm
Khóc thương cả cuộc đời gió mây”
“Mẹ” – Tiếng gọi sao thân thương, da diết thế. “Mẹ” – Nơi bắt đầu cho một kiếp con người – Nơi che chở cho con những lúc buồn, vui, lầm lỗi…Có lẽ khi chọn ý thơ trong bài thơ “Khóc mẹ” làm lời mở đầu như mang đến cho chúng ta đôi chút đượm buồn. Mẹ giờ đây không còn nữa, nhưng mỗi nốt nhạc trong “Khóc mẹ” chính là nén hương lòng dâng lên đấng sinh thành của thi sĩ Hoàng Gia Anh. Bao năm xa quê nơi, bon ba nơi đất khách quê người, lênh đênh trên biển cả trùng dương mênh mông, nhà thơ như thấu hiểu hết nổi lòng của những người con xa quê, hơn hết là nổi lòng của những người mẹ già vẫn ngày đêm mong mỏi tin con. Tiếng gọi con lúc nửa đêm khi thân cò đâu ốm trở nên thân thương biết nhường nào và càng làm cho thi sĩ Hoàng Gia Anh thấy “đau lòng” hơn cả.
“Xuân về nhân loại thắm niềm vui
Riêng chỉ đời con mãi ngậm ngùi
Cái giá mỗi mùa xuân phải trả
Thẹn thùng dối mẹ ở đầu môi”.
Giữa muôn trùng biển khơi ồ ập sóng gió, tấm lòng con vẫn luôn hướng về quê mẹ thân yêu – nơi đó còn có đàn em thơ mong ngóng người anh cả trong gia đình. Nhưng biết làm sao khi “nặng gánh lo toan chẳng nỡ về”. Lời thơ đến đây như lắng lại, nhường chỗ cho tiếng hát ngân xa, hoà vào dòng mặn của muối, của tình quê da diết:
“Quê hương ơi bao giờ tôi trở lại
Thăm người em lâu lắm mãi mong chờ
Mắt đăm chiêu nỗi lòng buồn hoang vắng
Từng đêm nằm giọt lệ ước trong mơ”.
Dù cách xa nửa vòng trái đất nhưng trái tim của nhà thơ vẫn luôn một lòng dõi về quê hương. Tuy không biết bao giờ lại được quay về với nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng bằng tình cảm của mình, một “nổi lòng buồn hoang vắng” đã làm cho cánh hải âu đang bay trên cánh buồm xanh như sải từng cánh mỏi. Lời hát đi vào lòng người một cách du dương, trầm ấm như trong thơ có nhạc, trong nhạc lại có thơ…
Mẹ và quê hương thân yêu luôn thường trực trong tâm trí thi sĩ Hoàng Gia Anh, nhưng một “thứ gia vị” quan trọng làm cho thơ Hoàng Gia Anh dạt dào cảm xúc hơn nữa chính là những nàng thơ…vô danh. Những bài thơ tình lãng mạn ra đời từ đó! Phải chăng, có một người con gái, một nàng thơ trong tưởng tượng, một người vợ hiền sau lưng…luôn hiện hữu bên nhà thơ trong những lúc sóng yên, những lúc phong ba bão táp, đã đem lại nguồn cảm xúc cho thi sĩ, để rồi những nốt nhạc thổi hồn giai điệu vào từng dòng thơ nghe sao mà yêu thế!
“Thuyền mãi theo trăng chạy hững hờ
Tình xưa hồi tưởng mỗi lần mơ”
Tình yêu như mạch cảm xúc vô tận, ươm mầm cho những dòng thơ yêu đặc sắc. Nhạc sĩ như bắt được hồn của tình thơ để hát vang lên một tình yêu giờ đã là “bèo dạt lá hoa trôi”. Nhưng đối với Hoàng Gia Anh, cái hữu hình “Bèo dạt” ấy vẫn không thể phai mờ trong tâm trí. Nàng thơ tinh thần mãi là động lực, một trái tim vô hình thúc giục nhà thơ càng phải viết, viết thật nhiều…để rồi : “Ôm gối tương tư mãi bóng người” trong “Mãi mãi tình xưa”.
Quê hương, Mẹ, Tình yêu dường như chưa làm nên một chân dung thực của một Hoàng Gia Anh. Ông – một thi sĩ với trái tim nhân hậu, trái tim của tình yêu thương con người:
“Gia cảnh nghèo em là con gái lớn
Lấy chồng xa mong đổi cuộc đời”
Câu thơ khắc khoải làm não lòng ngòi bút thi nhân, rồi từ đó câu hát cất lên sao thương chi lạ. Người con gái với cảnh đời nghèo túng, nặng gánh gia đình…hình ảnh đó luôn đau đáu trong lòng thi sĩ. Nổi lòng trăn trở biết tỏ cùng ai khi em không được có cái quyền chọn lấy hạnh phức cho chính mình, để rồi phải đành lòng “Mơ về dĩ vãng yêu đương”. Nếu chúng ta đi sâu vào từng dòng thơ, dòng nhạc của Hoàng Gia Anh thì sẽ dễ dàng nhận thấy 2 chữ TÌNH YÊU thật bao la – đong đầy biển cả. Nhưng kết cục của những mối tình ấy vẫn chỉ là mông lung, chiếc thuyền tình yêu đi đến đâu cũng chỉ là BỜ BẾN LẠ mà thôi! Ví như “Em của riêng tôi”, “Thương người tình cũ” hay “Mãi mãi tình xưa”…
Tình người – Tính chất nhân đạo trong thơ Hoàng Gia Anh còn là tình cảm, sự cảm thông cho những mảnh đời bất hạnh là: “Nó”. Chỉ một tiếng đơn giản thôi nhưng bộc bạch cả một tấm lòng đối với những đứa trẻ mồ côi, không chốn tựa nương:
“Nó tủi thân côi mỗi tối chiều
Van cầu bố thí chút thương yêu
Quanh năm suốt tháng chìa tay mãi
Đói vẫn kêu gào khổ mãi đeo”
Dường như thuở thiếu thời, lúc thi sĩ Hoàng Gia Anh sống ở quê hương Bình Hải đã thấu hiểu cái “khổ mãi đeo”, nên chính cái nghèo, cái khó ấy đã khiến nhà thơ càng cảm thông sâu sắc, thấy thương lắm những đứa trẻ ăn xin, trong giá rét không mảnh áo che thân. Những bữa ăn “cơm thì ít mà độn khoai thì nhiều” đã làm nhà thơ rơm rớm nước mắt cho những kiếp người mà “ngọn đèn nhân loại không soi tới” !
Đi suốt chiều dài thơ và nhạc Hoàng Gia Anh, ta thấy Tình Quê, Tình Người, Tình yêu luôn ẩn hiện trong từng câu chữ, từng dòng nhạc. Để rồi, điều mong mỏi sau cùng ở đây cũng chỉ là muốn đem chút tình riêng hoà với cái tình chung của nhân loại, để mang cái nợ hải hồ thi sĩ lại tiếp tục ra khơi. Tôi xin mạn phép lấy 4 câu thơ trong bài thơ “Tự thán” của Hoàng Gia Anh để thay cho lời kết về một “Chút tình” trong thơ ông:
“Nước nước non non nước nước non
Mẹ ơi tình nước ở tim con.
Trời quê chạnh tưởng vầng trăng bạc
Đất khách đau long dạ héo hon”.


HẾT
hoài lâm  - thơ hoang gia anh! |2012-02-20 08:06:18
Chắc hẳn người viết bài "chút tình trong thơ HGA" đã đọc nhiều mới có cảm xúc và phân tích cặn kẽ về thơ của HGA như vậy. Nghe cũng được.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Login Form



Search

Lịch

May 2012
M T W T F S S
30 1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31 1 2 3

Số Người Đang Truy Cập

Hiện có 148 khách Trực tuyến

Vinaora Visitors Counter

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday8962
mod_vvisit_counterYesterday15239
mod_vvisit_counterAll days2795965

Your IP:: 38.107.179.233
 , 
Today: Tháng 5 20, 2012

ĐỒNG HỒ

Ulti Clocks content

MaxDesign floating ad - Quang Cao 2 ben trang web

Bài ngẫu nhiên

CHIỀU TẤT NIÊN!


Nhà em mừng tất niên chiều

Cuối năm đoàn tụ tình yêu gia đình

Thân anh bèo nước linh đinh

Nổi trôi là số phận mình còn vương

Mẹ già ba đứa đồng thương

Đáp ơn sanh dưỡng còn vương máu hồng

Hai em nay đã theo chồng

Thâm tình máu mủ trong lòng khó tan

Buồn chi một chút gian nan

Thấy anh cực khổ kêu van với trời

Sá gì mây dọa chiều khơi

Sương đông nắng hạ phủ đời của anh

Xa quê mười bốn tuổi xanh

Cái duyên với khổ yêu anh tới giờ

Yêu đời biển mặn yêu thơ

Yêu quê Bình Hải yêu bờ ruộng nương

Yêu đồng lúa chín quê hương

Yêu con dốc động,yêu đương vào thôn

Yêu người yêu cả nước non

Anh yêu tiếng MẸ, yêu hồn thi nhân

Chúc mừng NGHỊ THOẢNG LAN VÂN

Nàng xuân mãi đẹp như vần thơ anh.

-----------Đoạn kết-------

đúng như lời thơ anh đả kết luận bài CHIỀU TẤT NIÊN mùa xuân vẩn mãi mãi về, và lời thơ chiều tất niên mãi còn trong lòng các em.

Hôm nay tôi không biết nhà em gái kế tôi , đang cúng tất niên , tôi gọi về là để vấn an Từ mẫu, điện thoại reo, nghe bên kia đầu phone bắt máy tôi: “hello” , tiếng em gái trả lời:” anh 2 đó hả? bộ anh còn ngoài biển? hay đã vào bờ rồi!” tôi vội trả lời: “anh đang bủa câu, còn 2 tuần nữa anh mới vào bờ”. Em tôi phân trần:” giờ này gia đình đang quây quần mừng tất niên với MẸ, sao phần anh kiếp đời gì mãi gian nan hoài vậy”, tôi ngưng trả lời, là để xác định lời nhận định của em gái tôi đúng sự thật.

Đã ba mươi mấy năm trôi qua, nơi đất khách quê người, mùa xuân không còn là của tôi, gió xuân vô tình không vào biển mặn, trời xuân thăm thẳm chân mây, hoa xuân đi vào quên lãng, tình xuân lạc loài với kiếp đời mây gió, tôi đã bắt đầu xa xuân từ dạo đó!

Tôi không muốn trong gia đình em gái tôi phải phân vân vì tôi, vì một người anh trai, trọn một đời gian khổ. Trong lúc này gia đình có MẸ tôi, vợ chồng con cái đang vui vầy chung quanh bếp lửa hồng ngày xuân ấm áp.

Trong một chiều mừng tất niên vui vẻ và đang đón mừng mùa xuân sắp về, trong lòng họ ngập tràn hạnh phúc, như là:

Gío xuân phảng phất gọi chào

Hoa xuân rộn ràng nở nụ

Tình xuân ngây ngất dư hương

Nắng xuân dịu dàng chào đón

Tôi không thể nán lại vài phút giây nữa, sợ làm bận lòng thương xót, trong giây phút huy hoàng ấm cúng của mẩu thân tôi cùng 4 em và các cháu thương của tôi đi học xa mới về đoàn tụ

Tôi bảo Lan: à! Em chuyển lời lại với mẹ, sáng mồng 1 anh sẽ gọi về chúc tết mẹ, nói xong tôi cúp máy! Tiếp tục bủa câu, tiếp tục cuộc hành trình kinh tế.

HOÀNG GIA ANH